| Chúa Nhật XI thường niên - Năm A |
| BÌNH AN |
| Góp nhặt |
|
Chỉ cần một buổi tối theo dõi chương trình thời sự quốc tế, thời sự trong nước và thời sự các địa phương trên đài truyền hình, chúng ta sẽ thấy được rất nhiều vấn đề lớn nhỏ đang xảy ra trên toàn thế giới. Nào là chiến tranh, nào là kỳ thị chủng tộc, kỳ thị màu da, ngôn ngữ, kỳ thị tôn giáo. Nào là các thứ tệ đoan và tội ác. Nào là đói nghèo, bệnh tật và chết chóc... Tất cả những điều đó như là những bóng tối che phủ cuộc sống của con người. Tất cả những thảm họa đó là những chứng từ cho thấy sự hiện diện và hoạt động tích cực của ma quỉ. Không phải chỉ hôm nay, nhưng ngay từ thời Chúa Giêsu, thậm chí ngay từ thuở ban đầu của cuộc tạo dựng, ma quỉ đã có mặt và không ngừng hoạt động để phá hủy công trình tạo dựng của Thiên Chúa và lôi kéo con người chống lại Người. Con người đang trở thành những kẻ nô lệ khốn khổ cho quỉ dữ mà vẫn tưởng mình đang tự do. Con người đang là những công cụ đắc lực trong bàn tay ma quỉ mà vẫn tưởng mình là chủ nhân của thế giới này. Con người đang sống trong lầm than mà vẫn không hay biết gì. Nhưng Chúa Giêsu thấy và biết tất cả. Người xúc động và xót xa cho số kiếp lầm than, khốn khổ của con người. Thánh Matthêu đã viết: “Chúa Giêsu thấy đám đông thì chạnh lòng thương vì họ lầm than vất vưởng như chiên không người chăn dắt”. Chính vì thế, dù ở đâu hay đi đến đâu, Người cũng vẫn luôn ra tay cứu gỡ con người khỏi ách thống trị của ma quỉ và của quyền năng sự dữ. Người đã chữa lành các bệnh tật đang hủy hoại con người và xoa dịu những khổ ải đang đè bẹp con người. Tất nhiên chỉ một mình Chúa Giêsu cũng có thể làm tất cả những gì Người muốn để giải thoát con người. Nhưng Người đã không làm một mình. Người muốn con người cộng tác vào sứ mệnh giải thoát ấy. Người muốn con người bày tỏ sự tự do trong việc đón nhận ơn giải thoát cho chính mình, đồng thời ý thức trách nhiệm liên đới trong việc giải thoát anh chị em mình. Để thực hiện ý muốn này, Người đã chọn 12 tông đồ và sai các ông ra đi. Người ban cho các ông quyền năng trên ma quỉ và chữa lành các bệnh tật. Điều đó cũng có nghĩa là Người trao ban cho các ông sứ mạng đẩy lùi sự xấu và sự ác, cũng như đẩy lùi khổ đau đang hoành hành trên mặt đất này. Sứ mạng ấy, ơn gọi ấy không chỉ được trao ban cho 12 tông đồ mà còn cho mỗi người chúng ta. Chúa Giêsu đã nói: “Lúa chín đầy đồng, thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ ruộng sai thợ ra gặt lúa về”. Thật vậy, Chúa Giêsu đã gọi đích danh chúng ta và trao cho chúng ta sứ mạng ban phát ơn cứu độ mà Người đã thiết lập. Ban phát ơn cứu độ cũng có nghĩa là mỗi người cần nỗ lực đẩy lùi sự dữ, sự ác trong môi trường sống của mình và ra tay giúp đỡ để anh chị em mình bớt khổ đau. Là một nông dân trên ruộng đồng hay là một công nhân bốc vác trong nhà máy, là một tài xế hay là một giáo viên trong nhà trường, là một học sinh trong lớp hay là một y tá, một bác sĩ trong bệnh viện, là một người gác cổng cơ quan hay là một thư ký trong văn phòng... tất cả đều nhận được một sứ mệnh như nhau. Sứ mệnh ấy là làm cho Tin Mừng của Chúa Kitô thấm nhập vào từng con người, vào mỗi công việc, và vào mọi nơi mọi chốn. Tin Mừng càng lan rộng bao nhiêu thì sự dữ càng bị thu hẹp lại bấy nhiêu. Đừng ai nói mình không có trách nhiệm làm tông đồ. Đừng ai nói mình không có khả năng. Đừng ai nghĩ mình không có kiến thức. Đừng ai nói mình nghèo khổ. Đừng ai nói mình không phải là thánh nên không thể rao giảng Tin Mừng. Nói như thế, nghĩ như thế là thoái thác trách nhiệm. Các tông đồ ngày xưa cũng chỉ là những con người đơn sơ bé mọn, nghèo khó, có khi là những con người tội lỗi nữa. Nhưng trừ một mình ông Giuđa, tất cả những người còn lại đã không phụ tình Chúa yêu thương và sự tín nhiệm của Người. Lời kết thúc thánh lễ: “Thánh lễ đã xong, chúc anh chị em ra đi bình an” không chỉ là một lời chúc nhưng còn là một lệnh truyền, một bài sai ra đi gieo rắc Tin Mừng bình an.
|
|